Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Cứ có lợi cho tập thể là làm

Nữ giới Xưởng cơ khí điện - Nhà máy Z157 thực hành công đoạn sinh sản biển số xe quân sự.

Để khẳng định lại những lời san sớt của anh Tuấn, tôi “thăm dò” Thượng tá Hoàng Hữu Hùng, Chủ nhiệm Chính trị Nhà máy Z157: “Anh nhiệt huyết với điều gì nhất ở những nữ đồng chí của mình?”. “Đó là sự kết đoàn, vượt khó, thạo chuyên môn và giàu tính sáng tạo. Tuy làm việc ở nhiều bộ phận khác nhau, công việc lại ton tả suốt ngày, thế nhưng chị em vẫn dành thời gian để tâm can, san sớt, khích lệ, đặc biệt là nắm hoàn cảnh của nhau để có biện pháp viện trợ kịp thời. Thành thử, chị em ở đây hiểu nhau, biết về tình cảnh gia đình của nhau rất rõ. Nhiều chị em không chỉ vượt khó vươn lên, hoàn tất tốt nhiệm vụ mà còn phát huy sáng kiến, tiết kiệm kinh phí và giảm sức lao động của nhân công”.

Đến thăm Phân xưởng 2, tôi lại “kiểm chứng” lời anh Hùng bằng cách hỏi Thiếu tá QNCN Nguyễn Thị Trà, Tổ trưởng Tổ sản xuất mui-bạt-đệm: “Công tác ở một đơn vị nằm trong lòng Thủ đô, tiện lợi về nhiều mặt, chắc chị em ở đây cũng không gặp nhiều khó khăn?”. Chị Trà nói: “Đó là thuận lợi về mặt vị trí địa lý thôi, một số hội viên gặp khó khăn về cuộc sống gia đình”. Rồi chị Trà kể cho tôi nghe từng trường hợp một. Tiêu biểu như chị Nguyễn Thị Loan, nhân viên Tổ sơn (Phân xưởng thân xe), chồng mất đã hơn 10 năm nay. Trước khi được nhà máy hỗ trợ kinh phí xây nhà đồng đội, thì những đêm trời mưa to gió lớn, chị phải căng miếng ni-lông trên đỉnh màn để tránh ướt cho các con ngủ. Đó là chưa kể đến việc một mình chị phải nuôi con ăn học bằng đồng lương hạn hữu. Cảnh ngộ khó khăn là vậy nhưng chị Loan chưa khi nào trễ nải công việc, chất lượng hoàn thành nhiệm vụ luôn ở mức khá trở lên. Cùng cảnh ngộ với chị Loan, chồng mất sớm, chị Quản Thị Hương Giang, nhân viên thống kê (Phòng Kế hoạch vật tư) phải vượt qua rất nhiều khó khăn để làm tốt nhiệm vụ chuyên môn, nuôi hai con nhỏ trưởng thành, khôn lớn…

Gặp chị Nguyễn Thị Loan, tôi lại được nghe chị “kể ngược” về tình cảnh của chị Nguyễn Thị Trà: “Nỗ lực vượt khó của chị Trà là tấm gương để chúng tôi học tập. Chồng chị Trà mắc bệnh hiểm nghèo. Thật không thể kể hết sự gian truân của chị Trà trong thời gian anh ấy nằm viện điều trị. Vậy mà, chị Trà chẳng những hoàn tất tốt nhiệm vụ nhưng có nhiều sáng kiến, được nhà máy tuyên dương, khen thưởng…”.

Suốt một ngày xúc tiếp với hội viên Hội đàn bà cơ sở Nhà máy Z157, tôi được nghe nhiều câu chuyện cảm động về tinh thần vượt khó vươn lên của các chị. Điều khiến tôi tâm huyết hơn cả là sự thấu hiểu, sẻ chia và ý thức đoàn kết, thương yêu, đùm bọc lẫn nhau của các chị. Vừa giúp nhau trong tẩm bổ nghiệp vụ chuyên môn, các chị vừa tìm cách hỗ trợ và đề xuất cấp trên viện trợ hội viên trong cuộc sống gia đình. Trung tá Trần Thị Oanh, chủ toạ Hội đàn bà cơ sở Nhà máy Z157 tự hào “khoe” với chúng tôi: “Nhiều năm nay, chưa khi nào giữa các hội viên xảy ra mất kết đoàn. Mọi thắc mắc của chị em đều được giải quyết thỏa đáng ngay từ cấp hội, không để “phiền” đến Đảng ủy, Ban giám đốc Nhà máy. Chính bởi đoàn kết, hiểu nhau, biết thông cảm và san sớt, nên mọi phong trào, hoạt động hội của chúng tôi đều triển khai thông đạt, mang lại kết quả tích cực”.

Lấy dẫn chứng cụ thể cho hiệu quả của việc triển khai phong trào thi đua sáng tạo, chị Oanh cho tôi xem danh sách thống kê những sáng kiến, cải tiến kỹ thuật của chị em. Tôi càng thêm trân trọng các chị khi chỉ trong 2 năm trở lại đây, hội viên Hội đàn bà cơ sở Nhà máy Z157 có khá nhiều sáng kiến, cải tiến kỹ thuật được áp dụng vào thực tế hoạt động mang lại giá trị và hiệu quả kinh tế cao. Trội là các sáng kiến, cải tiến kỹ thuật: Chắn bùn sau xe UAZ 31602 và may mới chụp trục cần số xe UAZ 31602 của chị Nguyễn Thị Trà; cải biên ly hợp xe Toyota Lancue của chị Nguyễn Thị Mai; xây dựng hệ thống danh điểm vật tư xe UAZ cho viết phiếu xuất nhập trên máy tính và xây dựng danh điểm vật tư cải biên lắp lẫn của chị Đinh Thúy Uyên; cải biên đồ gá láng má phanh tay xe UAZ và công cụ điều chỉnh hộp vô lăng xe UAZ 31602 của chị Lê Thị Dịu…

Làm được là vậy, nhưng khi tôi hỏi về bí quyết để có được những sáng kiến, cải tiến kỹ thuật đó, hồ hết các chị đều đáp một cách khiêm tốn và đầy thực lòng: Có gì to tát đâu. Chúng tôi không nghĩ rằng mình tạo ra những sáng kiến, mà cứ thấy có lợi cho công việc, cho tập thể là làm thôi! Cũng như việc đoàn kết, thương yêu, trợ giúp nhau, không chỉ lợi cho cá nhân chủ nghĩa, mà còn bổ ích rất lớn cho tập thể.

Bài và ảnh: TIẾN MINH


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét